Mới cập nhật

Câu chuyện xã hội: Di chúc của nhà triệu phú


Ba mươi năm trước tại Thủ đô Washington D.C, vợ của một doanh nhân đã đánh rơi chiếc ví của cô ấy tại bệnh viện trong một đêm mùa đông. Doanh nhân này rất lo lắng và quay lại bệnh viện để tìm ngay trong đêm đó, bởi vì trong chiếc ví không chỉ chứa $100,000 mà còn có cả các tài liệu marketing rất quan trọng.

Khi doanh nhân vội vã tới bệnh viện, ông ta nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn đang ngồi ngay dưới chân bức tường hành lang, đang run lên vì lạnh, và trong tay cô gái đó là chiếc ví mà vợ ông đã đánh mất.
Cô gái tên là Hiada, cô đưa người mẹ đang ốm tới bệnh viện để khám bác sĩ. Người mẹ và cô con gái, hai người đang dựa vào nhau để sống, họ rất nghèo, họ bán mọi thứ đáng giá và gom góp chỉ vừa đủ số tiền để nhập viện và ở bệnh viện trong một đêm. Không có tiền, họ sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện vào ngày tiếp theo.

Đêm đó, Hiada lang thang trong hành lang của bệnh viện. Cô cầu nguyện xin Chúa nhân từ cứu giúp và hy vọng sẽ gặp được một quý nhân nào đó sẽ cứu giúp được mẹ cô.
Cô thấy một người phụ nữ vội vã đi từ trên hành lang xuống và đã đánh rơi chiếc ví. Hiada là người duy nhất ở hành lang lúc đó, cô nhặt chiếc ví lên và chạy đuổi theo trả lại nhưng không kịp, người phụ nữ đã lên ô tô.

Hiada quay trở lại phòng bệnh viện. Khi mở chiếc ví ra, cả hai mẹ con đều sốc vì số tiền quá lớn. Với số tiền đó có thể giúp mẹ Hiada chữa bệnh. Tuy nhiên, người mẹ đã nói với Hiada quay lại hành lang và đợi người đánh rơi kia quay lại để tìm.
Bất chấp mọi nỗ lực giúp đỡ cứu chữa của nhà doanh nhân, mẹ của Hiada đã ra đi và để người con gái nhỏ ở lại một mình. Sau đó, doanh nhân đã đỡ đầu cho cô gái bé nhỏ. Người mẹ và cô con gái không chỉ giúp người doanh nhân lấy lại $100,000, mà quan trọng hơn là những tài liệu marketing đã giúp nhà doanh nhân về sau thành công hơn bao giờ hết và trở thành một nhà triệu phú chỉ sau đó không lâu.

Sau khi tốt nghiệp đại học (với sự giúp đỡ của nhà triệu phú), Hiada đã trợ giúp ông quản lý việc kinh doanh. Mặc dù nhà triệu phú không bao giờ bổ nhiệm cô vào một vị trí nào, nhưng trải qua rất nhiều thời gian thử thách và học tập từ kinh nghiệm thông thái của ông, cô đã trở thành một nữ doanh nhân thực sự.
Khi nhà triệu phú rời xa thế giới, ông đã để lại di chúc: “Trước khi tôi biết Hiada và mẹ cô ấy, tôi đã tuyệt vọng và trắng tay, nhưng khi tôi đứng trước bà mẹ và cô con gái, người đã tìm thấy một số tiền rất lớn của tôi khi mà họ đang trong cảnh bệnh tật và nghèo đói, nhưng vẫn không màng tới số tiền đó, tôi nhận ra rằng họ mới là những người giàu nhất.

Họ đã giữ được những tiêu chuẩn đạo đức cao nhất của con người mà một người doanh nhân như tôi còn thiếu. Tiền của tôi có được phần lớn là do những trò tiểu xảo và tranh giành với người khác. Đó là những người mà họ làm cho tôi hiểu được tài sản quan trọng nhất trong cuộc đời là giá trị đạo đức. Tôi cứu giúp Hiada không chỉ vì trả ơn hay vì sự cảm thông, mà là vì tôi thấy cô ấy như một hình mẫu chuẩn mực của một con người.
Khi cô ấy ở bên cạnh tôi, tôi luôn định hướng được tại bất kỳ thời điểm nào cái gì tôi nên làm, cái gì không, tôi nên kiếm tiền thế nào... Đó là lý do cơ bản cho sự thịnh vượng trong kinh doanh của tôi sau này.

Sau khi tôi chết, hàng triệu đô la của tôi sẽ kế thừa lại hết cho Hiada. Tôi chắc rằng số tiền đó sẽ được sinh sôi nảy nở. Tôi tin người con trai thông minh của tôi sẽ hiểu được những suy nghĩ của cha mình”.

Khi người con trai của nhà triệu phú đi du học trở về, anh đã đọc rất kỹ bức thư của cha và ngay lập tức ký các giấy tờ chuyển nhượng mà không một chút đắn đo: “Tôi đồng ý để Hiada thừa kế toàn bộ tài sản của cha tôi. Tôi chỉ có một đề nghị rằng Hiada sẽ trở thành vợ của tôi”.
Sau khi đọc và nhìn thấy chữ ký của người con trai nhà triệu phú, Hiada đã nghĩ rất nhanh và ký: “Tôi xin nhận mọi tài sản thừa kế từ thế hệ trước, bao gồm cả người con trai của ông”.
Cuộc sống không phải luôn luôn hoàn hảo nhưng nó là kết quả của những gì bạn tạo ra. Vì thế hãy làm nó có giá trị, làm sao cho nó đáng nhớ và đừng bao giờ để ai đó đánh cắp hạnh phúc của bạn

Trần Sinh